Cave có được yêu không anh?
Cave có được yêu không anh?
Em đã nhắm mắt chấp nhận mộtcuộc
sống tủi nhục, ê chề... để rồi hằng đêm,
nước mắt em chảy ướt đẫm gối...
Cuộc gặp gỡ
Cả chiều ngồi nhậu với bạn bè, khi đã
chuếnh choáng hơi men, chúng tôi nổi
hứng đi tìm của lạ. Khi đến khách sạn 3
sao nổi tiếng ở thành phố, tôi đã gặp em
- một cô gái miền Tây sông nước. Em có
một làn da trắng, nụ cười hiền và một
đôi mắt rất buồn... Chẳng hiểu vì rượu
hay vì điều gì mà tôi có cảm giác rấtlạ!
Bỗng nhiên tôi tỉnh rượu, không còn
hứng thú "tìm của lạ" như lúc ban
đầu... và tôi quyết định ngồi nói chuyện
với em, rồi tôi đã chủ động xin số của
em!
Phải chăng là định mệnh?
Đầu tiên chỉ là những dòng tin nhắn vớ
vẩn của những kẻ ăn chơi gặp nhau...
nhưng rồi, những dòng tin nhắn ngày
càng nhiều hơn và những cuộc điện
thoại tâm sự hàng đêm làm cho chúng
tôi thêm hiểu về nhau hơn.Em mở lòng
kể cho tôi nghe về những cuộc đi "bay"
thâu đêm của em... " Em đã nhắm mắt
chấp nhận một cuộc sống tủi nhục, ê
chề... để rồi hằng đêm, nước mắt em
chảy ướt đẫm gối" . Chính sự chân tình
trong những câu chuyện của em đã
khiến tôi có một niềm thương cảm...
Cave có được yêu không anh?
Một ngày nọ, em bỗng hỏi tôi " Cave có
được yêu không anh? ". Tôi ngỡ ngàng
không biết trả lời sao với câu hỏi đó!
Nhìn đôi mắt em ngân ngấn lệ vì sự im
lặng của tôi khiến tôi cảm thấy xót
xacho em quá!
Từ khi quen tôi, em không còn"bay"
thâu đêm suốt sáng ở vũ trường nữa,
cũng không đốt cháy mình trong những
cuộc tìnhchớp nhoáng hay mua vui cho
những gã khách ham tìm của lạ... em đã
từ bỏ tất cả, chỉ vì tôi! Em không dám
nói với tôi những điều đó và em đã âm
thầm từ bỏ, âm thầm cố gắng để trở về
làm một con người lương thiện...
Một sáng nọ, khi vừa mở mắt, tôi vội
vàng lấy điện thoại thì đọc được dòng tin
nhắn ngắn ngủi của em " Em sẽ về quê!
Em sẽ từ bỏ tất cả, từ bỏ luôn cả anh...
Em không xứng đáng nhận được sự
quan tâm của anh! Em xin lỗi.. ."
Đọc được những dòng tin nhắn ấy, lòng
tôi thắt lại... Cảm giác hối hận trỗi dậy
chỉ vì sự im lặngtrước câu hỏi của em
"Cave có được yêu không anh?". Tôi
hiểu, vì sự im lặng của mình mà tôi đã
khiến em bị tổn thương rất sâu...
Tôi đã yêu cave
Những ngày tháng tiếp theo, tôi sống
trong sự dằn vặt và nhớ thương em! Khi
đó tôi mới chợt nhận ra rằng, em đã tồn
tại trong trái tim tôi từ lúc nào không
hay biết... Tôi vùng dậy, chạy đi tìm em
trong nỗi nhớ nhung khắc khoải...
Hỏi thăm những người bạn và đồng
nghiệp cũ của em, tôi đượcbiết là em đã
từ bỏ công việc ở đó để về quê làm lại tất
cả. Em muốn bắt đầu lại cuộc sống của
mình để người ta không còn gọi em là
"cave" nữa!
Tôi cảm thấy vui cho quyết định của
em... nhưng rồi, lòng chợt nặng trĩu khi
tự hỏi, mình có nên tìm em không?
Created at 2013-04-16 03:40
Nguồn: xemsex18.sextgem.com